IELTS Planet - Học IELTS online

Những cú sốc văn hóa hài hước (P1) – IP Share

Tôi vẫn nhớ như in khoảnh khắc ấy, lúc đang ngồi trên chuyến bay cuối cùng từ Sydney đến Wellington sau khi ở trên không trung gần 30 giờ, khi viễn cảnh mình sẽ sống ở một vùng đất xa lạ trong suốt cả một năm tới xuất hiện trước mắt tôi.


Capture


Chuyến bay của tôi là thời gian tôi dành để mơ mộng về New Zealand, một đất nước mà trong suốt một năm tôi đã khao khát được đến. Nhưng ngay khoảnh khắc chúng tôi đặt chân xuống sân bay Wellington, sự hân hoan và sự mong đợi của tôi bất ngờ chuyển sang nỗi lo lắng. Tôi vừa làm chuyện gì vậy? Nếu chẳng may cuối cùng tôi lại trở nên ghét New Zealand thì sao? Tôi không thể cứ thế bay về nhà được. Và tôi cũng không thể gọi cho gia đình một cuộc điện thoại thật nhanh vì sự chênh lệch múi giừ. Cứ thế mọi thứ bắt đầu trở nên đáng sợ hơn với thôi. Nếu visa của tôi không chính xác thì sao? Nếu họ không cho phép tôi ở lại thì sao? Điều gì sẽ xảy ra nếu trong suốt thời gian tôi ở mọi người không ai nói được tiếng Anh, và tôi sẽ không thể hiểu được bất cứ ai? Thế nên tôi nghĩ, nếu nói đây là cú sốc văn hóa đầu tiên mà tôi trải nghiệm thì có lẽ cũng không sai.

Sốc văn hoá * hắng giọng * được định nghĩa là cảm giác mất phương hướng khi bạn đột nhiên bị bao quanh bởi một nền văn hóa mới và hoàn toàn xa lạ. Nếu bạn đang tham gia các chương trình trao đổi hay đang ở nước ngoài một năm, hãy nhớ rằng đây là trải nghiệm vô cùng phổ biến mà rất nhiều người gặp phải, không có gì phải hoảng sợ. Sau đây sẽ là một vài khoảnh khắc “sốc văn hóa” vui nhộn (và hơi xấu hổ) mà tôi đã trải qua trong chương trình trao đổi của mình tới New Zealand.


Khi không biết phải làm gì khi ở một sân bay nước ngoài


Capture


Sân bay Wellington là nơi mang lại cho tôi cảm giác sốc văn hóa đầu tiên. Là người Anh, tôi đã quen với việc đến các nước Châu Âu, vì vậy visa đối với tôi là một thứ tôi chưa từng biết qua. Thế nên, khi tôi chuẩn bị đi trao đổi, tôi đã bị choáng ngợp bởi quá trình xin visa. Có rất nhiều loại visa, với cả tỷ yêu cầu khác nhau, và dù đã mất rất nhiều thời gian tôi vẫn hoàn toàn bị hỗn loạn, và phải gọi cho văn phòng nhập cư đến 5,000 lần một ngày để cầu xin sự giúp đỡ.

Khi ở trên máy bay, nhân viên đã đưa cho chúng tôi một mẫu đơn, chúng tôi phải điền vào để khai báo những gì chúng tôi mang theo trước khi nhập cảnh vào nước họ. New Zealand là một nước rất nghiêm ngặt trong vấn đề này, và nếu bạn bị phát hiện đang nói dối, bạn sẽ phải chịu một khoản phạt vô cùng lớn. Tôi không hiểu tại sao tôi phải vật lộn rất nhiều với mẫu đơn này. Có lẽ là do đây là lần đầu tiên tôi đi một mình, nên tôi nghĩ rằng mẫu đơn này chỉ yêu cầu kê khai về hành lý xách tay. Vâng, tôi cũng chẳng hiểu khi ấy tôi đang nghĩ gì nữa. Và thế là, khi tôi được hỏi có mang theo bất kì thức ăn nào, tôi đã vui vẻ chọn “không”.

Thế nên, bạn có thể tưởng tượng nỗi kinh hoàng của tôi khi họ đặt vali của tôi, chứa sáu hộp Bánh Jaffa và hai hộp lớn trà Yorkshire (lol, đây luôn luôn là ưu tiên của một cô gái đến từ miền bắc), lên máy quét X-ray. Người phụ trách đã ngay lập tức phát hiện ra thức ăn, và sau đó nhìn như muốn xuyên qua người tôi vậy. Tất cả những gì tôi có thể làm là nhìn chằm chằm lại, mắt mở to, cố gắng biện minh với anh ta. May mắn cho tôi, lời cầu xin của tôi đã được chấp nhận, và quý ông tốt bụng cho phép tôi an toàn rời đi với bánh Jaffa và trà Yorkshire vẫn còn nguyên vẹn. (Cảm ơn, người tốt bụng).


Khi không biết phát âm thế nào mới đúng


Capture


Tôi nghĩ một trong những khác biệt văn hoá rõ rệt nhất giữa Anh và New Zealand là ngoài tiếng Anh thì New Zealand có một ngôn ngữ khác được sử dụng rộng rãi trong văn nói. Vâng, tất nhiên họ nói tiếng Anh, nhưng tôi đã quá ngây thơ mà không biết rằng hầu hết tên các địa danh đều được viết bằng tiếng Maori. Lần đầu tiên tôi biết về điều này là khi xuống khỏi máy bay, và được chào đón bằng Cái nhìn đầu tiên của tôi về điều này là khi tôi lên máy bay được chào đón bằng những từ Kia ora. Đáng lẽ tôi nên tìm hiểu và học một vài cụm từ Maori cơ bản trước mới phải.

Kỹ năng tiếng Maori dở tệ của tôi sẽ là một điều cần phải nhắc đi nhắc lại trong suốt thời gian tham gia chương trình trao đổi ở đây. Tôi nhớ, có một lần, tôi muốn đến một thành phố ở phía bắc của Wellington, tên là Porirua. Tôi đã vui vẻ lên xe buýt, và nói với lái xe buýt người Maori cho tôi quay trở lại Porirua, và cái tên của nơi ấy đã hoàn toàn bị hủy hoại nhờ cách nói của tôi. Tôi đã phát âm nó là Por-eye-ru-ay, mà (cảnh báo spoiler) đây hoàn toàn không phải là cách phát âm đúng của từ đó. Người lái xe buýt chỉ nhìn chằm chằm vào tôi, cố gắng nhịn cười, và sửa lại cho tôi, làm tôi vật vã xấu hổ suốt cả ngày.


Tôi nhanh chóng biết được rằng có cách phát âm khác nhau cho mỗi nguyên âm trong tiếng Maori. Và có một số cách kết hợp chữ cái sẽ tạo ra cách phát âm hoàn toàn khác với tiếng Anh. Ví dụ, ng trog singer sẽ được nói theo đúng như cách phát âm thông thường của nó, còn wh được phát âm nghe giống như âm f. Tôi nghĩ rằng mọi người nước ngoài sống ở New Zealand đều đã từng phát âm không đúng từ whakapapa. May mắn thay, người New Zealand vẫn khá dễ chịu và họ vẫn hiểu được ý chính trong những gì bạn đang muốn nói (nhưng mà vẫn khá khó xử).

Giọng địa phương của tôi còn làm mọi chuyện tệ hơn. Tôi nói giọng địa Phương Yokshire khá là nặng (thực ra tôi vẫn đang nói giảm nhẹ đấy), và vì thế nên việc phát âm với tôi trở nên khó khăn hơn nhiều lần. Ở Yorkshire, thường mọi người không phát âm âm h ở đầu từ, vì vậy ‘hat’ sẽ thành ‘at’, ‘happy’ sẽ thành ‘appy’, cứ như thế. Thế nên khi tôi cố bắt xe buýt đến một khu ngoại ô Wellington, tên là Hataitai, thì bạn có thể tưởng tượng được phát âm của tôi đã làm người lái xe phải bật cười khúc khích như thế nào.


Người dịch: Lan Hương

Nguồn: topuniversities.com

December 27, 2017

0 responses on "Những cú sốc văn hóa hài hước (P1) - IP Share"

Leave a Message

IELTS Planet - Học IELTS online 2016