IELTS Planet - Học IELTS online

Đây là lý do tại sao bộc lộ tính sáng tạo của bạn lại quan trọng – IP Share

s3-news-tmp-178181-data_vs_creative_-_narrow--2x1--892


Đây là lý do tại sao bộc lộ tính sáng tạo của bạn lại quan trọng

Tôi nghĩ đây là cây bút máy mà cô ấy để mắt tới từ đầu. Sau tất cả, đa số mọi người trong Starbucks đều đang loay hoay với chiếc điện thoại thông minh hay laptop, không phải với giấy và mực cổ.

Ngồi khép nép ở góc ghế, tôi vạch ra những ý tưởng vào cổ sổ bọc da với cây bút máy ghi âm hiệu Namiki của mình.

“Chữ viết tay của anh quả thật đẹp,” cô ấy nói.

“Cảm ơn. Tôi nghĩ đây là bản năng tự nhiên đầy ám ảnh của mình.” Đó là một lời nói dối, nhưng lướt qua trang phục đi làm của cô ấy, tôi đoán cô đang cần tới chỗ làm. Sự thật sẽ làm cô ta trễ giờ mất.

Sự thật là, đây không phải là chữ viết tay của tôi. Có lẽ một chút, nhưng cốt lõi những chữ viết ấy lại thuộc về hai người tôi vô cùng yêu mến. Bố tôi và dì Cynthia.


Nghệ thuật chữ viết tay của bố

Chữ viết tay của bố trông như từ hội nghị Lập hiến mà ra. Những nét chữ của ông tròn và được viết rất đều tay, với các vòng lặp có giới hạn và các đường cong đầy nghệ thuật.

Tôi nhớ lại kí ức vào những ngày đầu thời niên thiếu, ngồi trên đầu gối bố khi ông ngồi viết những bản tóm tắt pháp lý trên cuốn sổ màu vàng bằng bút máy Parker 21 của mình.

Tôi ngồi sững, dõi theo bàn tay khỏe mạnh của ông soạn các chữ cái thanh lịch lên trang giấy.

Người dì tuyệt vời của tôi Cynthia Weiss sống tại Florida, nơi cô ấy thường viết thư cho gia đình tôi khi còn ở Bắc California.

Bố và dì Cynthia rất thân với nhau. Họ đều sở hữu trí tuệ tuyệt vời và đồng quan điểm về vấn đề cuộc sống và chính trị. Họ cũng đều có một nét kỷ luật khá độc đáo mà khó có thể duy trì thời nay: Chữ viết tay vô cùng đặc biệt.

Trong khi những nét chữ tròn trịa của bố nghiêng sang phải như của Abraham Lincoln, thì chữ của dì Cynthia lại thẳng, nghiêng nhẹ về phía trái. Cả hai người họ đều viết những dòng chữ thẳng tắp, cùng với đường nét tròn đầy nghệ thuật, chẳng cần sự hỗ trợ của những dòng kẻ. Nét chữ của họ đều rất đẹp và ấn tượng đối với tôi.


Liều thuốc thời gian dành cho mực viết

Trẻ em thường được dạy cùng một hệ thống chữ viết to tròn thời tiểu học (như phương pháp Palmer chẳng hạn). Nhưng theo thời gian, chữ viết của họ lại mang nét đặc trưng cho riêng mình.

Đối với vài người, nét chữ sẽ trở nên lộn xộn và khó đọc. Những người khác lại dùng mực khối. Một vài người vượt trội khỏi đám đông và tạo nên những nét bút đẹp, như bố và dì Cynthia vậy.

Tôi không biết liệu trong chữ viết tay của bố và dì Cynthia mang lại cảm giác nghệ thuật không, nhưng được nhận được thư của họ đều là niềm vui đối với tôi. Mỗi thư từ và ghi chú giống như một tác phẩm nghệ thuật nhỏ nhắn.

Thời đại học, bố luôn viết thư tay đều đặn mỗi tuần cho tôi. Ông luôn kèm thêm một chút tiền, điều đó thật tuyệt, nhưng niềm vui thật sự lại đến từ những lá thư của ông. Dì Cynthia cũng viết cho tôi, và kèm theo đó là tiền.

Tôi có một chút hồi ức về việc số tiền đó được chi vào việc gì (có thể là bia và pizza) nhưng những lá thư ấy lại nằm gọn trong hộp giày. Những viên ngọc nhỏ bé của nghệ thuật được giấu cho hậu thế. Liều thuốc thời gian dành cho mực và những lá thư kết giao lại thành tờ bản thảo thanh lịch, bộc lộ tình yêu và sự ủng hộ từ bố và dì Cynthia.


Sự tuyệt vọng của một tâm hồn nghệ thuật

Mỗi lần tôi lấy lá thư cũ ra đọc lại những câu từ của họ và cảm thấy đầy cảm phục. Tôi như được ngược dòng thời gian. Như thể là, xuyên suốt những kí ức, tôi như hồi sinh lại linh hồn của bố và dì Cynthia.

Có lẽ đó là lý do tôi mô phỏng lại nét chữ của họ suốt mấy năm nay? Để giữ lại một phần của họ. Với mỗi nét xoáy, điều chỉnh các nét vòng và cách đều những con chữ, Như thể tôi đang len lỏi vào linh hồn của họ. Cầu khẩn sự hiện diện đầy nghệ thuật của họ. Có lẽ nó chỉ đem lại cho tôi tâm trạng tốt.

Tất nhiên, làm lại chữ viết tay riêng của những người mà ta yêu mến theo thời gian đi kèm với cái giá của nó. Trong khi sự thân thuộc sưởi ấm trái tim tôi, tôi sẽ không bao giờ bắt chước được nét chữ đặc trưng của họ, và điều đó luôn khiến tôi trở nên bất lực. Vì thế, có một số sự thật đối với tuyên bố của tôi về tính ám ảnh không ngừng của mình.

Tôi vất vả quan sát nét chữ của bố và dì Cynthia, nhưng rồi nét chữ của riêng mình hòa vào. Đôi lúc tôi thắc mắc chữ viết của riêng mình bắt đầu từ đâu và kết thúc chỗ nào. À, sự tuyệt vọng của một tâm hồn nghệ thuật.


Nó quan trọng theo những cách mà bạn có thể không nhận ra

Có thể bạn không nghĩ rằng tác phẩm và sự biểu hiện tính sáng tạo quan trọng, nhưng có lẽ bạn sai rồi. Bạn có thể là thợ tô màu vào cuối tuần hoặc một nhà thơ bán thời gian. Có thể bạn soạn nhạc hay viết những mẩu truyện ngắn. Mặc kệ công việc hay những bó buộc trong cuộc sống, bạn dành từng chút thời gian cho mảng nghệ thuật của mình.

Dù cho bạn thể hiện nghệ thuật dưới hình thức nào, đừng nản lòng và hãy duy trì nó. Tại sao? Bởi vì nó quan trọng theo những cách bạn có thể không nhận ra. Vượt trên cả danh vọng và tiền bạc, sự biểu hiện tính sáng tạo của bạn là một phần quan trọng làm nên con người bạn. Và nó có thể chạm đến nhiều người theo những cách không ngờ tới.

Tôi cá rằng bố và dì Cynthia không bao giờ hình dung đến việc tôi giữ những lá thư và mô phỏng lại chữ viết tay của họ. Liệu có biết rằng những nét chữ đầy nghệ thuật ấy lại mang nhiều ý nghĩa đối với tôi. Niềm vui từ những lá thư vẫn còn mang lại.


Một món quà theo bạn đến cuối đời

Tôi thiết nghĩ nếu mình giải thích tất cả những điều này cho người phụ nữ ở Starbucks, đôi mắt của cô ấy có thể trở nên phờ phẫn. Tôi nghi ngờ rằng những người phát triển não trái có thể nhìn nhận những vấn đề nghệ thuật này với sự bối rối. “Tại sao không ghi trên laptop, nó hiệu quả hơn nhiều?”

Vấn đề là, tôi có viết trên laptop. Bình thường, sau khi những ý tưởng và suy nghĩ ban đầu đã được ghi vào sổ ghi chép và nhật ký của mình.

Mỗi lần cây viết máy của tôi chạm mặt giấy, tôi như được trở lại ngồi trên đầu gối bố, và ông lại viết một bức thư khác hoặc làm bản tóm tắt pháp lý.Như thể tôi trở thành cậu bé một lần nữa, dựa vào tình yêu và sự hướng dẫn của bố.

Cảm giác như dì Cynthia đang ở đây, cùng cái ôm của cô ấy và những lá thư giáng sinh. Như thể tôi được sống lại trong quá khứ một lần nữa và có thể rút lui nhanh chóng khỏi thế giới kỹ thuật số có nhộn nhịp này. Đến thời kỳ giản dị hơn, trước khi có email, khi những người con gái gửi những lá thư mang mùi nước hoa của nét chữ của họ, theo một cách nào đó vẫn là một hình thức nghệ thuật.

Tất cả những nỗi nhớ này, những kỷ niệm đẹp và cảm hứng nghệ thuật, từ những lá thư viết tay từ rất lâu. Nét chữ cong tròn của người bố khó tính và bàn tay vững chãi của người dì quý mến. Cả hai, với những bản thảo tuyệt vời, còn đáng nhớ hơn những biểu hiện tính sáng tạo và tình yêu của họ

Họ truyền cảm hứng trong tôi với thứ tình yêu đối với bút, việc viết, và bộc lộ tính sáng tạo. Bằng cách này, họ sống mãi, và nỗi đau về sự ra đi của họ như vơi đi một chút.

Đây là lý do tại sao bộc lộ tính sáng tạo của bạn lại vô cùng quan trọng. Bởi vì hơn cả danh vọng và vận may, nó chỉ có thể truyền một chút cảm hứng trong niềm vui nghệ thuật đến với những người khác. Và đó là món quà có thể theo bạn đến cuối đời.


Người dịch: Châu Phạm

Nguồn: medium.com

Tháng Tư 15, 2019
IELTS Planet - Học IELTS online 2019